Khoảng gần 30 năm nay, cứ thường vào khoảng 3 đến 4 giờ sáng, ngày nào cũng như ngày nào, bố mẹ tôi vẫn dậy sớm.

Vì cuộc sống mưu sinh, cơm áo gạo tiền. Đều đặn hàng ngày bố và mẹ tôi luôn dậy rất sớm để vào chợ đầu mối Long Biên chọn và mua hàng về bán.

Suốt hơn 22 năm qua, tôi vẫn biết công việc của bố mẹ tôi là vậy, rất vất vả. Nhưng hôm nay tôi mới thực sự thấy được sự vất vả ấy ra sao. Nhìn bố tôi một mình lái chiếc xe máy với sau lưng là hàng tạ hàng. Nhìn mẹ tôi đạp xe đạp dò dẫm trong bóng tối của những con đường ngày ngày tấp nập người qua lại.

Nay mới là lần đầu tiên tôi cảm nhận được nó. Tôi thương bố mẹ tôi nhiều lắm. Xưa tôi trách bố mẹ là sao không dành thời gian cho con, sao bạn con được đi chơi đó, chơi đây.

Giờ tôi đã hiểu, tại sao từ lúc tôi trưởng thành, tôi lớn, tôi chưa bao giờ nghĩ cho bố mẹ. Chỉ có bố mẹ nghĩ cho tôi thôi vậy.

3 giờ sáng hằng ngày, bố mẹ vất vả kiếm tiền nuôi những ước mơ của tôi.

Dạo gần đây, bố tôi luôn than phiền mệt mỏi. Bố tôi thực sự có tuổi rồi, những nếp nhăn trên gương mặt, những sợi tóc bạc gần như phủ kín đầu, những chiếc răng đen, chiếc còn, chiếc rụng.

Tôi không biết phải làm gì cả. Tôi ích kỷ, tôi thực sự chẳng giúp gì được bố mẹ cả. Tôi chưa bao giờ nói yêu bố, yêu mẹ cả.

Nhưng bằng tất cả những tình cảm tôi có, tôi luôn dành tình cảm cho bố mẹ tôi, dù không bằng lời nói, tôi sẽ dùng hành động.

Con yêu bố mẹ.